Pha một ấm trà thảo mộc, nhìn những cánh hoa nhẹ nhàng đung đưa trong nước, nước trà trong veo thay đổi màu sắc rực rỡ, hương thơm thoang thoảng như ánh nắng lan tỏa, uống một ngụm, có thể tưởng tượng ra bầu trời vùng Provence… “Trà thảo mộc” bắt nguồn từ “trà dược thảo” Ở phương Tây, trà thảo mộc được gọi là Herbal Tea, là loại đồ uống được pha chế từ các loại thảo dược. Thảo dược thuộc loại thực vật thân thảo, đa dạng về chủng loại, trong đó một số loại có đặc tính y học, hương thơm, có thể dùng để chăm sóc sức khỏe, nấu ăn, làm đẹp. Tuy nhiên, trong xã hội cổ đại khi y học chưa phát triển, thảo dược là một phần quan trọng trong đơn thuốc dân gian, người ta chú trọng vào hiệu quả điều trị hơn. Cho đến cuối thế kỷ 18, giá trị giải trí của trà thảo mộc mới dần được phát hiện, tại Pháp phát triển thành một xu hướng uống phổ biến. Từ những năm 80 của thế kỷ trước, trà thảo mộc được nhập khẩu rộng rãi vào Đài Loan, hương vị tự nhiên và lành mạnh đã được người dân ưa chuộng. Người Đài Loan vì muốn phân biệt với trà dược thông thường, gọi nó một cách trang nhã là “trà thảo mộc”. Về nguyên liệu, trà thảo mộc và trà dược thảo chú trọng vào y học không có gì khác biệt, chỉ khác ở quy trình chế biến: tăng yêu cầu về màu sắc, mùi vị, đồng thời giảm bớt yêu cầu về hiệu quả dược lý. “Trà thưởng thức” còn là “trà dinh dưỡng” Trà hoa sen màu vàng nhạt, trà hoa cúc tím, trà hoa liễu đỏ thẫm, trà oải hương tím xanh, trà cúc biển màu xanh lục, màu sắc rực rỡ của trà thảo mộc đủ để mang lại trải nghiệm thị giác tuyệt vời. Đồng thời, trà thảo mộc còn chứa nhiều thành phần dinh dưỡng, có tác dụng rộng rãi đối với sức khỏe con người. Theo chuyên gia, các thành phần dinh dưỡng phổ biến bao gồm vitamin tan trong nước, khoáng chất, flavonoid, tanin, tinh dầu, alkaloid đắng, glycosid. Trong đó, tinh dầu có tác dụng tỉnh táo, sáng mắt; vitamin tan trong nước thúc đẩy tiêu hóa và chuyển hóa; flavonoid lợi tiểu, bảo vệ tim mạch; alkaloid đắng có tác dụng chống viêm, kháng khuẩn. Mỗi loại trà thảo mộc đều có thể thiên về một chức năng bảo vệ sức khỏe cụ thể, ví dụ trà quả hồng giàu vitamin C, có giá trị dinh dưỡng rất cao. Chuyên gia cảnh báo: uống trà thảo mộc không nên chỉ dựa vào vẻ đẹp bề ngoài, trước tiên phải hiểu rõ đặc điểm chức năng của nó, chọn loại phù hợp nhất với bản thân. Một số loại trà thảo mộc phổ biến có hiệu quả bảo vệ sức khỏe, ví dụ: hoa cúc vàng có tác dụng thanh nhiệt, giảm đau vết thương, hỗ trợ tiêu hóa; hoa hồng có thể hạ hỏa, hoạt huyết, đẹp da, phòng ngừa táo bón; oải hương giúp giảm lo âu, đau đầu, phòng ngừa cảm cúm; hoa cam có thể thúc đẩy tiêu hóa, hỗ trợ ngủ ngon, dưỡng da đẹp da; húng quế có thể giảm đau họng, có tác dụng diệt khuẩn; húng quế có thể thúc đẩy tuần hoàn máu, an thần; bạc hà có thể giảm đầy bụng, an thần; cúc biển có thể hạ huyết áp, kiện gan thận. Nhiệt độ pha không nên quá cao Pha trà thảo mộc cũng có “kỹ thuật” riêng. Trà thảo mộc, một nửa là để thưởng thức, một nửa là để ngắm nhìn, không nên đựng trong ấm đất. Khi pha, nên dùng ấm thủy tinh trong suốt, nhìn nước trà trong suốt từng chút một được nhuộm màu bởi cánh hoa, cũng là một niềm vui. Trong quá trình pha trà thảo mộc, nhiệt độ nên hơi cao hơn so với trà thông thường. Vì trà thông thường trong quá trình chế biến đã trải qua công đoạn xoa bóp, còn trà thảo mộc thường được sấy khô trước rồi mới sấy. Chú ý rằng, dưới điều kiện có thể pha ra hương vị trà, nhiệt độ pha nên尽量 không quá cao, vì các chất hoạt tính như polyphenol, flavonoid trong trà dễ bị phân hủy ở nhiệt độ cao, làm giảm hiệu quả. Thông thường, nhiệt độ pha càng cao, vị đắng càng nặng, có thể thêm một chút nước cam, mật ong để điều hòa vị đắng. Tất nhiên, nếu thích uống đậm vị, có thể đun sôi một chút. Nếu muốn uống trà thảo mộc pha trộn, trong một lần pha không nên cho quá nhiều loại, thông thường 3–4 loại là đủ. Tránh cho quá nhiều, quá lộn xộn, vừa ảnh hưởng đến hình thức, vừa ảnh hưởng đến khẩu vị. Làm thế nào để chọn trà thảo mộc Khi muốn mua trà thảo mộc, cần chú ý một số điều sau: Trước hết là tìm hiểu nguồn gốc, tốt nhất nên tìm hiểu về nhà sản xuất, an toàn và vệ sinh là yếu tố hàng đầu. Thứ hai là chọn loại trà thảo mộc có đặc điểm riêng, cân nhắc cả hình thức lẫn hiệu quả dinh dưỡng, chọn loại phù hợp nhất với bản thân. Cuối cùng nên chọn loại khô tốt, độ ẩm nên dưới 4%, thuận lợi cho bảo quản lâu dài. Thông thường trà thảo mộc có thể bảo quản được một năm, sau một năm hiệu quả dinh dưỡng và sắc tố sẽ bị ảnh hưởng. Vì thực vật thân thảo dễ bị oxy hóa, sắc tố tự nhiên sẽ bị phân hủy khi độ ẩm cao. Sau khi mua về, trà thảo mộc có thể để nơi thoáng mát, khô ráo, hoặc để tủ lạnh, nhưng cần tránh bị lẫn mùi. Dưới đây là những đối tượng không nên uống trà thảo mộc: 1. Người dị ứng với thảo mộc 2. Phụ nữ mang thai và trẻ sơ sinh 3. Người mắc bệnh mạn tính như cao huyết áp, cao mỡ máu, tiểu đường
|