Thuốc gói: thuốc được gói trong túi vải để sắc. Loại thuốc này có đặc điểm: một số có lông mềm, khi sắc thuốc, lông trong nước thuốc khó loại bỏ, uống vào sẽ kích thích cổ họng, như phục hoa, bìa lá đào; một số có thành phần dính nhiều, một số gặp nước sẽ bị dính, khi sắc sẽ dính nồi, như xe tiền tử, đình lợp tử, hoàn, tán, đan, khuynh, phấn, sương.Thuốc sắc sau: khi các vị thuốc khác đã sắc gần xong, mới cho thuốc này vào nồi, dùng que khuấy đều, đậy nắp, sắc thêm 2-3 phút. Loại thuốc này có đặc điểm là chứa nhiều dầu thơm bay hơi, như sa nhân, đậu khấu, bạc hà, quế, trầm hương, đại hoàng, nếu sắc lâu sẽ làm mất thành phần hiệu quả, ảnh hưởng đến hiệu quả điều trị.Thuốc hòa tan: không cần sắc cùng các vị thuốc khác, mà phải hòa tan riêng rồi uống. Loại thuốc này chủ yếu là các chế phẩm đông đặc từ da, xương, vỏ, sừng động vật sau khi chế biến. Như địa phong, qui bản, lộc giác. Hòa tan nhằm tránh thành phần hiệu quả bị hút bởi bã thuốc. Cách làm: cho thuốc vào bát, thêm 30-50ml nước nóng, đặt vào nồi hấp cách thủy cho tan, sau đó trộn nước thuốc tan với nước thuốc đã sắc đều rồi uống.Thuốc ngâm: còn gọi là thuốc pha, đặc điểm là nhẹ, ít, chứa nhiều dầu thơm bay hơi, như tàng hồng hoa, quế. Cách làm: dùng nửa ly nước nóng hoặc một phần nước thuốc đã sắc để ngâm thuốc, đậy kín, giảm thiểu sự bay hơi thành phần hiệu quả, đợi nguội rồi uống. Trương Lộ Quần
,Thường thức y học cổ truyền Trung Hoa,phương thuốc dân gian, toàn tập phương thuốc dân gian" />